logo-THPT-Kim-Oanh

THĂM LẠI TRƯỜNG XƯA

THĂM LẠI TRƯỜNG XƯA

Cô giáo Phan Thị Thanh Tùng

Tôi lại trở về thăm trường xưa

Ký ức xưa tưởng đã xa mờ

Nửa thế kỷ rồi bao mưa nắng

Nào ngờ kỷ niệm rộn lòng đưa

Nhìn trường to đẹp nhớ trường xưa

Mái lá che ngang cột thiếu thừa

Bàn ghế chênh vênh oằn kiến thức

Vẫn rộn trống trường những sớm trưa

Thầy cô mải miết theo bài giảng

Giấy trắng tinh khôi thấm từng lời

Mũ rơm chân đất đầm con chữ

Báo động hầm sâu chẳng nghỉ ngơi

Đường băng quét sạch, nâng én bạc

Tưa máu đôi tay cứu sập hầm

Ruột đau dồn lên từng nhát cuốc

Dưới lớp đất sâu, ai người thân?

Ôi mái trường xưa mến yêu ơi

Khó khăn nuôi dưỡng một lớp ngươig

Sẵn sàng xả thân nơi chiến trận

Đạn bom không thể xóa tình đời

Đứng trước sân trường bao xúc động

Thầy cô xưa còn lại mấy người

Bạn bè cùng lớp lòng mong ngóng

Sao không về được koiwsx bạn ơi?

Tiếng trống thân thương như gọi mời

Mừng vui, xúc động trường yêu ơi

Năm mươi năm không ngừng lớn mạnh

Thành tích như hoa đẹp rạng ngời

Từ đay ra đi bao thế hệ

Mang niềm kiêu hãnh đến muôn nơi

Kim Anh trên miền quê nhỏ bé

Nhưng đầy ắp tình đất tình người